
Bằng cấp chỉ là điều kiện cần chứ không phải là điều kiện đủ.
Đừng bao giờ coi thường bất cứ ai.
Kiến thức của nhân loại rất đồ sộ, kiến thức của 1 người dù giỏi mấy cũng chỉ ví như hạt cát trên sa mạc.
Thời nhỏ chúng ta đều được học trong môn Vật Lý: nguyên tử là thành phần nhỏ nhất của vật chất, giờ thì không đúng nữa!
"Giỏi khôn đã có đèn Trời
Đúng sai cũng chỉ nhất thời mà thôi."
......
Mời các bạn đọc một mẩu chuyện sau:
Vị giáo sư và anh lái đò
Có một vị giáo sư nọ thuê một người chèo đò chở ông xuôi dòng sông. Trên đường đi, để chứng tỏ mình thông minh và uyên bác hơn người, vị giáo sư tìm cách thách đố người lái đò. Ông nhặt lên một viên đá ven bờ và hỏi:
– Anh có bao giờ học môn địa chất chưa?
Người lái đò nhìn ông ngại ngùng và đáp: “Dạ… không”, thậm chí anh còn không hiểu từ địa chất nghĩa là gì nữa.
Vị giáo sư đáp: “Vậy thì tôi e rằng anh đã uổng phí một phần tư cuộc đời rồi”, vị giáo sư nói giọng trịch thượng.
Anh lái đò cảm thấy mình thật ngu dốt nhưng vẫn tiếp tục chèo thuyền. Càng đi ra xa, dòng nước càng chảy xiết. Một lúc sau, con người uyên bác kia thò tay vớt lên một chiếc lá trôi trên sông và hỏi:
– Này anh kia, thế anh có biết gì về bộ môn thực vật học không?
Người lái đò, một lần nữa, lại tỏ ra bối rối:
– Dạ… không thưa ngài!
Vị giáo sư lắc đầu và chép miệng:
– Chậc chậc, thế thì anh mất toi một nửa cuộc đời rồi còn gì!
Ông ngoắc tay ra hiệu cho anh tiếp tục chèo. Khúc sông này khá gập ghềnh, sóng nước đập mạnh vào mạn thuyền khiến con thuyền nhỏ chao đi lắc lại. Nhưng con người thông kim bác cổ kia không để ý điều này, ông còn mải ngắm dãy núi trập trùng xa xa. Ông chỉ tay về hướng đó và hỏi:
– Thế anh có biết về địa lý không đấy?
Cảm thấy mình vô cùng thấp hèn và kém cỏi, nhưng người lái thuyền vẫn nuốt nỗi buồn vào trong lòng, trả lời:
– Dạ… không!
Giáo sư bèn phán:
– Tôi cũng nghĩ thế. Anh đã phí ba phần tư cuộc đời rồi!
Lúc này, dòng sông trở nên hung tợn với những con sóng cả. Người lái đò không thể giữ chiếc thuyền nhỏ thăng bằng được nữa. Một cơn sóng dữ lật nhào chiếc thuyền lên một tảng đá lớn giữa dòng. Hai người ngoi ngóp giữa dòng, anh lái đò quay sang hỏi vị giáo sư:
– Này giáo sư, ông có biết bơi không?
Vị giáo sư vùng vẫy trong sợ hãi đáp “Không, ta… ta… không biết bơi!”
“Thế thì ông có thể sẽ mất cả cuộc đời đấy, thưa ông”, người chèo thuyền nói rồi tìm cách lôi vị giáo sư vào bờ.
Thầy Vương Văn Liêu
Nguồn: Khí công Y Đạo VN